Diego Simeone – Kẻ du côn của thứ bóng đá thiên thần

Ông vừa là một chiến binh khi còn là cầu thủ, là 1 chiến binh lão luyện khi là một huấn luyện viên. Trên tất cả ông có một thứ bóng đá đẹp của kẻ du côn.

Argentina là nơi mà chàng trai trẻ đã rèn luyện dưới sự giám sát của Victorio Spinetto, huấn luyện viên đội trẻ Velez vào thời điểm đó. Sprinento là một trung vệ nghiêm chỉnh, từng khoác áo Argentina giữa thập niên 1930, cũng từng là huấn luyện viên trưởng của La Abiceslete vào cuối thập niên 1950, Ông cũng đã huấn luyện Velez trong 14 năm, từ 1942 đến 1956. Những năm 1980, Spinneto quyết định về hậu trường trong vai trò nhiếp chính của câu lạc bộ ông yêu quý.

Và như đã được trình bày trong quyển biên sử chiến thuật bóng đá Tháp ngược của, có hai phong cách rất riêng biệt trong lịch sử bóng đá hào hùng của Argentina. Đầu tiên, là La Nuestra, một lối chơi phóng khoáng, dựa trên những đường chuyền ngắn và những pha dê rắt, xuất hiện từ những năm 1920 và phát triển từ những năm 1930 và nở rộ vào những năm 1950. La Nuesta, theo quan điểm của các tín đồ là một nghệ thuật chú trọng nhiều vào tính thẩm mĩ hơn là kết quả.

Trường phái thứ hai là thứ phong cách sau này rất nổi tiếng với các Anti Foodball trên toàn thế giới, đứng đầu bởi Spinnetto. Đó là thứ bóng đá mà tính thực dụng lên ngôi, nôm na đó là thứ bóng đá buộc phải in sâu vào tiềm thức của các tiền vệ trung tâm. Nó có tính lãng mạn nhưng sự lãng mạn của nó không phải theo mặt mĩ học. Mà đó là sự chiến thắng bằng mọi giá.

Dưới bàn tay của Spinneto, Simione thời trẻ tuổi đã thấm nhuần những đặc tính của một người cuồng si chiến thắng. Thất bại không bao giờ được chấp nhận. Bất cứ màn ăn mừng nào không phải ì chiến thắng đều bị thải loại. Sẽ không có cái vỗ nhẹ ào lưng cho một pha dứt điểm không thành, không có một chàng pháo tay cho một pha lừa bóng cực đẹp.

Lúc này đây khi được hỏi về những điều kì vọng về các cầu thủ mình huấn luyện, Simione đều khẳng định :” Sự nỗ lực là bắt buộc phải có, như một điều khoản không thể thương lượng”. Tư tưởng lợi ích của đội bóng được đặt trước lợi ích cá nhân, chắc chắn là điều ông học được ở Velez à là câu thần chú được rao giảng không ngừng bởi Sprinetto.

Cũng trong những ngày ở Velez, ông đã được đặt biệt danh El chocho – cách gọi cho những kẻ đường phố, dân côn đồ. Ông được đặt biệt danh đó vì sự tương đồng về phong cách thi đấu với cựu trung vệ Boca Simione dù 2 người không có họ hàng chỉ trùng tên đệm.

Gã ELcho trung thành của Atlentico Madrid

Diego Smione lớn lên trong một giai đoạn mà bóng đá Argentina sở hữu thế hệ vàng. Họ vô địch World cup 1978 trên sân nhà cùng Mario Kempes và 1 lần  nữa lên ngôi năm 1986 với niềm cảm hứng Maradona. Chứng kiến Maradona- đứa bé vùng ngoại ô nghèo trở thành cầu thủ hay nhất thế giới là một động lực lớn cho Simione mới 16 tuổi khi ấy.

Ông nhanh chóng trở thành cầu thủ chủ chốt ở El Fortin, ra sân 28 trận tại Primera Diison mùa giải đó, ghi được 4 bàn thắng. Danh tiếng của cầu thủ tuổi Teen này được gây dựng trong sự đua tranh và hung hãn nhưng phẩm chất kĩ thuật cũng là 1 nền tảng rất lớn của Simione.

Là một tiền vệ đa năng , ông có thể làm mọi thứ như tắc bóng, chuyền mọi cự ly, chặn đường tiến công của đối phương và phát động tấn công cho đội nhà. Thật dễ để miêu tả ông như một người đạp lên từng ngọn cỏ trên sân, Nhưng dẫu vậy, vẫn còn nhiều điều hơn để nói về ông lúc còn khởi nghiệp.

Ba mùa giải liên tiếp chơi hay trong màu áo Velez đưa ông lên tuyển quốc gia,ông có trận ra mắt vào năm 1988 trước khi khởi hành sang Châu Âu năm 1990. Ac Pisa chẳng có cử gì để được xem là một đội bóng lớn ở Ý nhưng họ đã cho Simione cơ hộ tham dự những trận cầu tinh hoa, trong một giải đấu và sẽ duy trì vị thế số một thế giới trong thời điểm đó – Seria A.

Tuy vậy kế hoạch ở Pisa không được như dự kiến, khi đội bóng xuống hạng sau mùa giải đầu tiên của Simione. Ông buộc phải tạm gác giấc mơ Seria A dang dở, đầu quân cho Sevilla vào mùa hè năm 1992 để đánh dấu một bước ngoặt khác.

Ở Sevilla, ông được thi đấu dưới quyền của một huấn luyện viên Argentina, chịu ảnh hưởng bới Carlos Bilarrdo. Ông từng là cầu thủ nổi bật trong đội hình Estudiantes huyền thoại những năm 1960 của huấn luyện viên Osvaldo Zubeldia – tín đồ của Spirinneto. Phong cách huấn luyện của Bilardo được định hình bởi Zubelia- người trước đó học từ Sprineto, Tức từ một lò mà ra cả. Tại đây, chàng El chocho Simione tiếp tục chịu sự tư duy của thứ bóng đá với khẩu hiệu : Chiến thắng là tất cả.

Sau 1 năm tại Sevilla, ông chuyển đến Atentico Madrid. Đây lại là một bước ngoặt nữa khi mà chưa bao giờ, trước hay sau thời điểm đó, có một cầu thủ gắn bó với nửa xanh thành Madrid nhiều như Simione. Atlentico đã sống gần như vĩnh viễn dưới cái bóng trắng chói lóa của Real Madrid, họ chiến đấu chống lại cả sức mạnh tài chính lẫn chính trị của Los Blancos. Họ cần cầu thủ thích hợp với những cuộc đấu tranh, những trận chiến liên tục chống lại kẻ bắt nạt ở sân chơi Tây Ban Nha, và đó là Diego Simieone, người đàn ông ” ngậm dao trong miệng”.

Đỉnh cao của Atlentico Madrid ngày ấy, được ghi nhận ở mùa giải 1995-1996. Khi đội bóng trong mơ Barcelona của Johan Cruyff đã sa sút, Atlentico đánh chiếm cả ngai vàng La Liga và cúp nhà vua, dưới thời huấn luyện viên người Serbia Raddy Antic cùng “sát thủ chặt chém” Simione trong đội hình.

Simione chính là trái tim của Atlentico khi ấy, không ngừng đập ở cường độ tối đa. Lãnh đạo các đồng đội trên sân ở tuổi 24, ông trở thành người hùng được tôn sùng nhờ vào khả năng di chuyển không biết mệt mỏi. Người Madrid ngày ấy thường thấy anh ở gần vòng vóng cấm đối phương để hỗ trợ tấn công rồi quay đầu ngược lại, chạy hết tốc lực để ngăn đối phương phản công, rồi quay đầu ngược lại và giành bóng cho đội nhà sớm nhất có thể. Smione dẫn lối. Tất cả mọi người ở Vicente Calderon theo dõi. Họ tin đội bóng sẽ an oàn trong tay anh chàng này.

Ông đã rời Atlentico để trở lại Seria A khoác áo Inter Milan vào năm 1997 nhưng anh sẽ quay trở lại với tư cách cầu thủ vào năm 2003, và đảm nhiệm vai trò huấn luyện viên 8 năm sau đó.

Trong mùa giải đầu tiên chơi cho Inter, ông thi đấu dưới quyền người lang bạc Lugi Moni. Không khác là mấy so với Spinetto và Bilardo. Simoni cũng đặt kết quả lên trên hết.

Trái tim của Inter 1 thời

Là một người ủng hộ phong cách phòng ngự Cantenacio trứ danh của Calcio, Simoni đã bố trí một hệ thống phòng ngự siêu thận trọng với hậu vệ quét Fresi. Ý tưởng lấp đầy đội bóng bằng các cầu thủ nhiệt huyết và kỷ luật, có nhiệm vụ ngăn chặn đối phương và cung cấp bóng cho bộ ba Ouri Djoka, Ivan Zammorano và Ronaldo cũng đã thành công rực rỡ, được ghi dấu bằng chiếc cúp UEFA năm 1998.

Riêng Simione trở lại Ý và cho thấy sự tiến hóa vượt bậc tron lối chơi của mình. Chân chạy khắp trốn, động lực cho cú đúp lịch sử của Atlentico đã biến thành một cầu thủ đoạt bóng lùi sâu, tiết chế nhưng ổn định hơn.Simione phiên bản 2.0 là một cầu thủ kỷ luật và kiểm soát hơn.

Sau khi rời Inter Milan, ông đến chơi cho Lazio vào năm 2000. Ông trở thành nhân tố quyết định giúp nửa xanh thành Rome lên ngôi Sculeto lần thứ 2 trong lịch sử câu lạc bộ.

Từng giúp Lazio thăng hoa

Sau khi rời Lazio vào năm 2003, ở đoạn cuối của nghiệp cầu thủ, ông gắn bó thêm 2 mùa với Atlentico Madrid, trước khi treo giày trong màu áo của Racing Club ở quê nhà và ngay lập tức ngồi vào ghế huấn luyện viên trưởng đội bóng ấy.

1 Simione gai góc và lãng mạn hôm nay

Những năm tháng lang bạt từ Nam Mỹ – Châu Âu- Nam Mỹ- Châu Âu với hành trang là tư duy bóng đá Sprinnetto đã hình thành nên một Simione gai góc như ngày hôm nay. Tuy gai góc nhưng vẫn đầy tình cảm và lãng mạn.

 

Facebook Comments
Rate this post

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *